却经商山寄昔同行人

唐代 温庭筠
曾道逍遥第一篇,尔来无处不恬然。便同南郭能忘象, 兼笑东林学坐禅。人事转新花烂熳,客程依旧水潺湲, 若教犹作当时意,应有垂丝在鬓边。
céng dào xiāo yáo piān   ěr lái chǔ tián rán biàn 便 tóng nán guō néng wàng xiàng  
jiān xiào dōng lín xué zuò chán rén shì zhuǎn xīn huā làn màn   chéng jiù shuǐ chán yuán  
ruò jiào yóu zuò dāng shí   yīng yǒu chuí zài bìn biān