唐代 韩溉
才见离巢羽翼开,尽能轻飏出尘埃。人间树好纷纷占, 天上桥成草草回。几度送风临玉户,一时传喜到妆台。 若教颜色如霜雪,应与清平作瑞来。
cái jiàn cháo kāi   jǐn néng qīng yáng chū chén āi rén jiān shù hǎo fēn fēn zhàn  
tiān shàng qiáo chéng cǎo cǎo huí sòng fēng lín   shí chuán dào zhuāng tái
ruò jiào yán shuāng xuě   yīng qīng píng zuò ruì lái