唐代 徐夤
神化难源瑞即开,雕陵毛羽出尘埃。香闺报喜行人至, 碧汉填河织女回。明月解随乌绕树,青铜宁愧雀为台。 琼枝翠叶庭前植,从待翩翩去又来。
shén huà nán yuán ruì kāi   diāo líng máo chū chén āi xiāng guī bào xíng rén zhì  
hàn tián zhī huí míng yuè jiě suí rào shù   qīng tóng níng kuì què wèi tái
qióng zhī cuì tíng qián zhí   cóng dài piān piān yòu lái