去草

宋代 王令
毵毵出土初如直,嫋嫋随风竞自斜。 漫借人锄劳剆拔,只消夜雨又萌芽。 良田力尽农夫叹,直道春荒志士嗟。 满目青青尽芜蔓,更於何处问蓬麻。
sān sān chū chū zhí   niǎo niǎo suí fēng jìng xié  
màn jiè rén chú láo luǒ   zhǐ xiāo yòu méng  
liáng tián jìn nóng tàn   zhí dào chūn huāng zhì shì jiē  
mǎn qīng qīng jǐn màn   gèng chǔ wèn péng