去不返

唐代 曹邺
寒女不自知,嫁为公子妻。亲情未识面,明日便东西。 但得上马了,一去头不回。双轮如鸟飞,影尽东南街。 九重十二门,一门四扇开。君从此路去,妾向此路啼。 但得见君面,不辞插荆钗。
hán zhī   jià wèi gōng qīn qíng wèi shí miàn   míng biàn 便 dōng 西
dàn shàng le   tóu huí shuāng lún niǎo fēi   yǐng jǐn dōng nán jiē
jiǔ zhòng shí èr mén   mén shàn kāi jūn cóng   qiè xiàng
dàn jiàn jūn miàn   chā jīng chāi