劝岩师酒

宋代 王无咎
腊去东风渐破春,凭轩怅望倍凝神。鸟鸣晓霁声音乐,物被阳和气候新。 佳景牵怀吟稍遍,芳杯到手举宜频。灵均空诧离骚好,憔悴终为独醒人。
dōng fēng jiàn chūn   píng xuān chàng wàng bèi níng shén niǎo míng xiǎo shēng yīn yuè   bèi yáng hòu xīn    
jiā jǐng qiān huái 怀 yín shāo biàn   fāng bēi dào shǒu pín líng jūn kōng chà sāo hǎo qiáo   cuì zhōng wèi xǐng rén