劝思弟于

宋代 刘敞
世皆笑幽独,何不少自贬。种竹南轩间,亦足以相检。 况兹岁华晚,众卉日凋敛。清节良自如,栽培匪为谄。 岂知窗户侧,秀色窥荏苒。会兹东南美,相对情不慊。 楚人昔颂橘,行比伯夷忝。此君最孤高,坚直难外掩。 凛气有精粹,筠光射圭琰。他时雪中客,往往疑清剡。
shì jiē xiào yōu   shǎo biǎn zhǒng zhú nán xuān jiān   xiāng jiǎn
kuàng suì huá wǎn   zhòng huì diāo liǎn qīng jié liáng   zāi péi fěi wèi chǎn
zhī chuāng hu   xiù kuī rěn rǎn huì dōng nán měi   xiāng duì qíng qiàn
chǔ rén sòng   xíng tiǎn jūn zuì gāo   jiān zhí nán wài yǎn
lǐn yǒu jīng cuì   yún guāng shè guī yǎn shí xuě zhōng   wǎng wǎng qīng shàn