臞庵书事四首

宋代 张镃
老藤横路几星霜,骨相清坚寿自长。 敢惮侧巾方可过,折枝为子也何妨。
lǎo téng héng xīng shuāng   xiāng qīng jiān shòu 寿 zhǎng  
gǎn dàn jīn fāng guò   zhé zhī wèi zi fáng