泉石

明代 顾应祥
野人不作繁华梦,只爱山间泉石清。扫处乱云黏帚重,汲来新月注壶明。 卧听漱月醒尘耳,坐拂苍苔解宿酲。莫道膏肓已成癖,此中幽趣有谁争。
rén zuò fán huá mèng   zhǐ ài shān jiān quán shí qīng sǎo chù luàn yún nián zhǒu zhòng   lái xīn yuè zhù míng
tīng shù yuè xǐng chén ěr   zuò cāng tái jiě 宿 chéng dào gāo huāng chéng   zhōng yōu yǒu shuí zhēng