劝农

宋代 虞俦
平生忧国愿年丰,荒政那知技已穷。 千里农桑千里雨,一番桃李一番风。 宦游老去春强半,劝相归来日过中。 自媿活人无好手,只将水旱祷天公。
píng shēng yōu guó yuàn nián fēng   huāng zhèng zhī qióng  
qiān nóng sāng qiān   fān táo fān fēng  
huàn yóu lǎo chūn qiáng bàn   quàn xiāng guī lái guò zhōng  
kuì 媿 huó rén hǎo shǒu   zhǐ jiāng shuǐ hàn dǎo tiān gōng