劝酒

唐代 白居易
昨与美人对尊酒,朱颜如花腰似柳。今与美人倾一杯, 秋风飒飒头上来。年光似水向东去,两鬓不禁白日催。 东邻起楼高百尺,璇题照日光相射。珠翠无非二八人, 盘筵何啻三千客。邻家儒者方下帷,夜诵古书朝忍饥。 身年三十未入仕,仰望东邻安可期。一朝逸翮乘风势, 金榜高张登上第。春闱未了冬登科,九万抟风谁与继。 不逾十稔居台衡,门前车马纷纵横。人人仰望在何处, 造化笔头云雨生。东邻高楼色未改,主人云亡息犹在。 金玉车马一不存,朱门更有何人待。墙垣反锁长安春, 楼台渐渐属西邻。松篁薄暮亦栖鸟,桃李无情还笑人。 忆昔东邻宅初构,云甍彩栋皆非旧。玳瑁筵前翡翠栖, 芙蓉池上鸳鸯斗。日往月来凡几秋,一衰一盛何悠悠。 但教帝里笙歌在,池上年年醉五侯。
zuó měi rén duì zūn jiǔ   zhū yán huā yāo shì liǔ jīn měi rén qīng bēi  
qiū fēng tóu shàng lái nián guāng shì shuǐ xiàng dōng   liǎng bìn jīn bái cuī
dōng lín lóu gāo bǎi chǐ   xuán zhào guāng xiāng shè zhū cuì fēi èr rén  
pán yán chì sān qiān lín jiā zhě fāng xià wéi   sòng shū cháo rěn
shēn nián sān shí wèi shì   yǎng wàng dōng lín ān zhāo chéng fēng shì  
jīn bǎng gāo zhāng dēng shàng chūn wéi wèi liǎo dōng dēng   jiǔ wàn tuán fēng shuí
shí rěn tái héng   mén qián chē fēn zòng héng rén rén yǎng wàng zài chǔ  
zào huà tóu yún shēng dōng lín gāo lóu wèi gǎi   zhǔ rén yún wáng yóu zài
jīn chē cún   zhū mén gèng yǒu rén dài qiáng yuán fǎn suǒ cháng ān chūn  
lóu tái jiàn jiàn shǔ 西 lín sōng huáng niǎo   táo qíng hái xiào rén
dōng lín zhái chū gòu   yún méng cǎi dòng jiē fēi jiù dài mào yán qián fěi cuì  
róng chí shàng yuān yāng dòu wǎng yuè lái fán qiū   shuāi shèng yōu yōu
dàn jiào shēng zài   chí shàng nián nián zuì hòu