劝耕二首 其一

宋代 吴渊
细霭轻烟弄晚晴,聊驱小队出城闉。□将泉石膏肓疗,为识庐山面目真。 古殿松篁无盛夏,斋厨笋蕨有馀春。道旁处处闻流水,一部笙篁更可人。
ǎi qīng yān nòng wǎn qíng   liáo xiǎo duì chū chéng yīn jiāng   quán shí gāo huāng liáo wèi   shí shān miàn zhēn    
diàn 殿 sōng huáng shèng xià   zhāi chú sǔn jué yǒu chūn dào páng chù chù wén liú shuǐ   shēng huáng gèng rén