劝耕二首 其一

明代 释函是
古者重力田,自信无所疑。阳城犹畏人,奚比历山时。 南阳终勿出,岂维帝者师。外瞻内且啬,名实恒相亏。 况我巢居子,只有食与衣。无衣终岁寒,不食一日饥。 饥寒频叩门,不如苦耕犁。人生贵微尚,手足匪所私。 吾道无所为,百虑捐耒耛。此意惭农夫,农夫当胡为。
zhě zhòng tián   xìn suǒ yáng chéng yóu wèi rén   shān shí    
nán yáng zhōng chū   wéi zhě shī wài zhān nèi qiě míng   shí héng xiāng kuī    
kuàng cháo   zhǐ yǒu shí zhōng suì hán   shí    
hán pín kòu mén   gēng rén shēng guì wēi shàng shǒu   fěi suǒ    
dào suǒ wéi   bǎi juān lěi cán nóng nóng   dāng wéi