劝耕

宋代 方岳
郡如斗大亦何堪,耕雨锄烟亦饱谙。 共话桑麻真有味,久抛蓑笠得无惭。 野田春水自深浅,晴日鸟声时两三。 安得一牛横短笛,南山之北北山南。
jùn dǒu kān   gēng chú yān bǎo ān  
gòng huà sāng zhēn yǒu wèi   jiǔ pāo suō cán  
tián chūn shuǐ shēn qiǎn   qíng niǎo shēng shí liǎng sān  
ān niú héng duǎn   nán shān zhī běi běi shān nán