劝德上人莫作言语

宋代 释慧空
凡物得其时则鸣,鸣之大者唯雷霆。 使雷常鸣不以节,人忘修省孰震惊。 往时耆年深此旨,十度发言九度已。 更有宝云多口师,每见僧来面壁耳。 岂似而今文字禅,骈头竝驾争后先。 愿公藏此千钧重,等闲不射射必中。
fán shí míng   míng zhī zhě wéi léi tíng  
shǐ 使 léi cháng míng jié   rén wàng xiū xǐng shú zhèn jīng  
wǎng shí nián shēn zhǐ   shí yán jiǔ  
gèng yǒu bǎo yún duō kǒu shī   měi jiàn sēng lái miàn ěr  
shì ér jīn wén chán   pián tóu bìng jià zhēng hòu xiān  
yuàn gōng cáng qiān jūn zhòng   děng xián shè shè zhōng