宋代 王安石
宋兴古刹今长干,灵曜喜殿荒檀栾。 二泉相望弃不渫,西泉尚絫三石盘。 其流散漫为沮洳,稍集小砾生微澜。 车泉土梗久蔽塞,穿治乃见甃甓完。 道人慈哀波及远,沟荡两取合土山。 山前灌输各自足,辘轳罢转井口闲。 取遥比甘觉近美,与旧争冽知新寒。 爞爞夏秋百源乾。 抱瓮复道愁蹒跚。 疾倾横逗势未足,嗟此善利何时殚。 虑长易脆有大檀,伐坚羌庐窟孱颜。 金多匠手肯出巧,风水千里安知难。 没羽之虎行林间,箨龙失赋因藏跧。 循除静投悲瑟瑟,映瓦微见清潺潺。 三年营之一日就,有口共以成为欢。 论功信可侈後观,何似当时万竹蟠。
sòng xīng chà jīn cháng gàn   líng yào diàn 殿 huāng tán luán
èr quán xiāng wàng xiè   西 quán shàng lěi sān shí pán
liú sǎn màn wèi   shāo xiǎo shēng wēi lán
chē quán gěng jiǔ sāi   chuān 穿 zhì nǎi jiàn zhòu wán
dào rén āi yuǎn   gōu dàng liǎng shān
shān qián guàn shū   lu zhuǎn jǐng kǒu xián
yáo gān jué jìn měi   jiù zhēng liè zhī xīn hán
chóng chóng xià qiū bǎi yuán qián
bào wèng dào chóu pán shān
qīng héng dòu shì wèi   jiē shàn shí dān
zhǎng cuì yǒu tán   jiān qiāng chán yán
jīn duō jiàng shǒu kěn chū qiǎo   fēng shuǐ qiān ān zhī nán
méi zhī xíng lín jiān   tuò lóng shī yīn cáng quán
xún chú jìng tóu bēi   yìng wēi jiàn qīng chán chán
sān nián yíng zhī jiù   yǒu kǒu gòng chéng wéi huān
lùn gōng xìn chǐ hòu guān   dāng shí wàn zhú pán