臞庵

宋代 孙觌
落日催行客,马上振短策。触途眉见赤,堕俗眼生白。 安知青林中,有此江上宅。决眦破天藏,荡胸纳空光。 一奁注寒晶,表里洞八窗。风水自吐吞,喷云忽满江。 臞翁目如电,坐阅东海变。酒酣跨赤鲤,谒帝通明殿。 霓裳月中闻,罗袜波上见。垂老寄渔商,家风在潇湘。 虚舟自不系,倦鸟宁复翔。一榻如见容,拄杖挂钵囊。
luò cuī xíng   shàng zhèn duǎn chù méi jiàn chì duò   yǎn shēng bái    
ān zhī qīng lín zhōng   yǒu jiāng shàng zhái jué tiān cáng dàng   xiōng kōng guāng    
lián zhù hán jīng   biǎo dòng chuāng fēng shuǐ tūn pēn   yún mǎn jiāng    
wēng diàn   zuò yuè dōng hǎi biàn jiǔ hān kuà chì   tōng míng diàn   殿  
cháng yuè zhōng wén   luó shàng jiàn chuí lǎo shāng jiā   fēng zài xiāo xiāng    
zhōu   juàn niǎo níng xiáng jiàn róng zhǔ   zhàng guà náng