奇仲德华第二转语皆有旨趣致中乃谓仆操两可

宋代 刘子翚
不可无诗绝盍簪,杂然嘲玩寄嘉首, 唯阿似是摸棱手,虚静初无照物心。 莲荡远阴波面合,堇峰横翠雨中深。 颇能逐胜此来否,一笑又成染甫吟。
shī jué zān   rán cháo wán jiā shǒu  
wéi ā shì shì léng shǒu   jìng chū zhào xīn  
lián dàng yuǎn yīn miàn   jǐn fēng héng cuì zhōng shēn  
néng zhú shèng lái fǒu   xiào yòu chéng rǎn yín