器之喜谈禅纵横迅辩尝摧衲子丛林苦之有诗见赠次其韵

宋代 释德洪
彭侯惯法战,机锋吸西江。衲子畏面目,望见投矛鏦。 丛林真一害,斯人喧此邦。我虽耐矢石,貌抗心已降。 霜钟但摩挲,岂敢施微撞。时来奋棘髯,剧谈对闲窗。 初见摇心树,久则摧幔幢。遂使浇薄态,琢磨成敦厖。 吾志荷大法,君欲插手扛。从来内外护,刘远名亦双。 斯道久破碎,百孔而千疮。要当共补缀,追配能与庞。
péng hòu guàn zhàn   fēng 西 jiāng zi wèi miàn wàng   jiàn tóu máo cōng    
cóng lín zhēn hài   rén xuān bāng suī nài shǐ shí mào   kàng xīn xiáng    
shuāng zhōng dàn   gǎn shī wēi zhuàng shí lái fèn rán   tán duì xián chuāng    
chū jiàn yáo xīn shù   jiǔ cuī màn chuáng suì shǐ jiāo 使 tài zhuó   chéng dūn máng    
zhì   jūn chā shǒu káng cóng lái nèi wài liú   yuǎn míng shuāng    
dào jiǔ suì   bǎi kǒng ér qiān chuāng yào dāng gòng zhuì zhuī   pèi néng páng