祈雨歌

宋代 白玉蟾
天地聋,日月瞽, 人间亢旱不为雨。山河憔悴草木枯, 天上快活人诉苦。待吾骑鹤下扶桑, 叱起倦龙与一斧。奎星以下亢阳神, 缚以铁札送酆府。驱雷公, 役雷电,须叟天地间, 风云自吞吐。(外囗里力)火老将擅神武, 一滴天上金瓶水,满空飞线若机杼。 化作四天凉,扫却天下暑。 有人饶舌告人主,未几寻问行雨仙, 人在长江一声橹。
tiān lóng   yuè  
rén jiān kàng hàn wéi shān qiáo cuì cǎo    
tiān shàng kuài huo rén dài xià sāng    
chì juàn lóng kuí xīng xià kàng yáng shén    
tiě zhá sòng fēng léi gōng    
léi diàn   sǒu tiān jiān  
fēng yún tūn wài   wéi huǒ   lǎo jiàng shàn shén    
tiān shàng jīn píng shuǐ   mǎn kōng fēi xiàn 线 ruò zhù  
huà zuò tiān liáng   sǎo què tiān xià shǔ  
yǒu rén ráo shé gào rén zhǔ   wèi xún wèn xíng xiān  
rén zài cháng jiāng shēng