祈雨爱蒋常请求诗

宋代 张埴
武夷老子黄弊衣,不能一煦诛虹霓。 在家颠倒来说奇,出门有请持此归。 龙川川上摇短藜,攔街拍手而笑之。 六月扫空炎歊飞,厚地裂透毛可吹。 人惟未分舂黄糜,天不下济叹息机。 忽忽三尺在睫目,川上万灶浓烟炊。 我谷螺矣随头低,垄首日上露向晞。 襦不及胫腰鎌谁,杜陵一饮又可期。 只管饭颗山吟诗,不然市井含哺嬉。 逢人手提黑羽麾,长裾短帽秃秃髭。 慨言人命县一丝,造化如此人不知。 东风排云一致词,呼来雷公只婴儿。 不妨昆明数斗泥,变化斛水为三时。 少为枯槁生春熙,常清真人能尔为。 武夷老子黄弊衣,不能一煦诛虹霓, 噫。
lǎo zi huáng   néng zhū hóng  
zài jiā diān dào lái shuō   chū mén yǒu qǐng chí guī  
lóng chuān chuān shàng yáo duǎn   lán jiē pāi shǒu ér xiào zhī  
liù yuè sǎo kōng yán xiāo fēi   hòu liè tòu máo chuī  
rén wéi wèi fēn chōng huáng   tiān xià tàn  
sān chǐ zài jié   chuān shàng wàn zào nóng yān chuī  
luó suí tóu   lǒng shǒu shàng xiàng  
jìng yāo lián shuí   líng yǐn yòu  
zhǐ guǎn fàn shān yín shī   rán shì jǐng hán  
féng rén shǒu hēi huī   cháng duǎn mào  
kǎi yán rén mìng xiàn   zào huà rén zhī  
dōng fēng pái yún zhì   lái léi gōng zhǐ yīng ér  
fáng kūn míng shù dòu   biàn huà shuǐ wèi sān shí  
shǎo wèi gǎo shēng chūn   cháng qīng zhēn rén néng ěr wèi  
lǎo zi huáng   néng zhū hóng