祈雨

宋代 陈襄
庆历甲申岁,旱极忧民田。 农夫不得耕,相顾愁凶年。 帝心恐民忧,诏遣诉山川。 郡国举祀典,斋戒陈豆笾。 望祭复雩龙,祷之必精虔。 经旬杳无报,旱气增于前。 菑田扬飞尘,井谷无寸泉。 炎炎天地中,草木皆欲烯。 俗云有鳗鱼,灵异古所传。 太守顺民心,命驾而迎焉。 乐以钟鼓音,薰以沈檀烟。 儵惊西郊寒,霭霭离山巅。 急雨下滂沱,迅雷亦填填。 须臾畎亩盈,一境皆欣然。 始为穴中鱼,窃弄阴阳权。 山川岂无神,不能通于天。 蛟龙岂无灵,不能兴于渊。 有若赏罚柄,反使奸臣专。
qìng jiǎ shēn suì   hàn yōu mín tián  
nóng gēng   xiāng chóu xiōng nián  
xīn kǒng mín yōu   zhào qiǎn shān chuān  
jùn guó diǎn   zhāi jiè chén dòu biān  
wàng lóng   dǎo zhī jīng qián  
jīng xún yǎo bào   hàn zēng qián  
zāi tián yáng fēi chén   jǐng cùn quán  
yán yán tiān zhōng   cǎo jiē  
yún yǒu mán   líng suǒ chuán  
tài shǒu shùn mín xīn   mìng jià ér yíng yān  
zhōng yīn   xūn shěn tán yān  
shū jīng 西 jiāo hán   ǎi ǎi shān diān  
xià pāng tuó   xùn léi tián tián  
quǎn yíng   jìng jiē xīn rán  
shǐ wèi xué zhōng   qiè nòng yīn yáng quán  
shān chuān shén   néng tōng tiān  
jiāo lóng líng   néng xīng yuān  
yǒu ruò shǎng bǐng   fǎn shǐ 使 jiān chén zhuān