期友人

唐代 齐己
早晚逐兹来,闲门日为开。乱蛩鸣白草,残菊藉苍苔。 困卧谁惊起,闲行自欲回。何时此携手,吾子本多才。
zǎo wǎn zhú lái   xián mén wèi kāi luàn qióng míng bái cǎo   cán cāng tái
kùn shuí jīng   xián xíng huí shí xié shǒu   běn duō cái