乞樱桃

唐代 齐己
去年曾赋此花诗,几听南园烂熟时。嚼破红香堪换骨, 摘残丹颗欲烧枝。流莺偷啄心应醉,行客潜窥眼亦痴。 闻说张筵就珠树,任从攀折半离披。
nián céng huā shī   tīng nán yuán làn shú shí jué hóng xiāng kān huàn  
zhāi cán dān shāo zhī liú yīng tōu zhuó xīn yīng zuì   xíng qián kuī yǎn chī
wén shuō zhāng yán jiù zhū shù   rèn cóng pān zhé bàn