乞砚行

清代 屈大均
羚羊峡东惟端溪,水岩之口临江低。石师匍匐下绝磴,中穿四洞先东西。 使君最嗜紫云片,脚踏青天割为砚。青花细细似微尘,蕉叶白中时隐见。 空濛雨气成黄龙,欲散不散浮水面。猪肝淡紫方新鲜,带血千年色未变。 中间火捺晕如钱,半壁阴沉望似烟。翡翠朱砂非一种,斑斑麻鹊点多圆。 斯是水岩石中髓,水之精华结渊底。就中纯粹含乾德,纷纷脂玉惭肌理。 入手温然煖若春,浮动心花兼意蕊。姑射冰凝总在神,昭仪膏滑那濡水。 玉骨虽刚按似柔,生气周身无不靡。鸲鹆何须活眼多,云霞亦是空天滓。 使君命匠细磨砻,中有三方最高美。其馀浸润水盘中,水碧金膏尽糠秕。 分我东洞一大脔,似方非方非石子。纵横六寸甚端厚,蕉叶青花相间起。 前者两片琢未成,赠我已与琼瑶似。使君割爱本非常,不贪为宝吾难已。 连城之璧妄希求,腼颜未免秦人耻。何物能为十五城,赋诗适自呈媸鄙。 使君作者本多才,笑我布鼓持当雷。不须狡狯凭诗笔,自有神明契合来。
líng yáng xiá dōng wéi duān   shuǐ yán zhī kǒu lín jiāng shí shī xià jué dèng   zhōng chuān 穿 dòng xiān dōng 西
shǐ 使 jūn zuì shì yún piàn   jiǎo qīng tiān wèi yàn qīng huā shì wēi chén   jiāo bái zhōng shí yǐn jiàn
kōng méng chéng huáng lóng   sàn sàn shuǐ miàn zhū gān dàn fāng xīn xiān   dài xuè qiān nián wèi biàn
zhōng jiān huǒ yūn qián   bàn yīn chén wàng shì yān fěi cuì zhū shā fēi zhǒng   bān bān què diǎn duō yuán
shì shuǐ yán shí zhōng suǐ   shuǐ zhī jīng huá jié yuān jiù zhōng chún cuì hán qián   fēn fēn zhī cán
shǒu wēn rán nuǎn ruò chūn   dòng xīn huā jiān ruǐ shè bīng níng zǒng zài shén   zhāo gāo huá shuǐ
suī gāng àn shì róu   shēng zhōu shēn huó yǎn duō   yún xiá shì kōng tiān
shǐ 使 jūn mìng jiàng lóng   zhōng yǒu sān fāng zuì gāo měi jìn rùn shuǐ pán zhōng   shuǐ jīn gāo jǐn kāng
fēn dōng dòng luán   shì fāng fēi fāng fēi shí zòng héng liù cùn shén duān hòu   jiāo qīng huā xiāng jiàn
qián zhě liǎng piàn zhuó wèi chéng   zèng qióng yáo shì shǐ 使 jūn ài běn fēi cháng   tān wéi bǎo nán
lián chéng zhī wàng qiú   miǎn yán wèi miǎn qín rén chǐ néng wéi shí chéng   shī shì chéng chī
shǐ 使 jūn zuò zhě běn duō cái   xiào chí dāng léi jiǎo kuài píng shī   yǒu shén míng lái