七言古风寄题薛公尉氏逍遥阁兼送伯成知县宣德解印当涂直书民言耳非所谓诗也

宋代 李之仪
长身少髯复多骨,忆在儿时获相识。满朝善类推老成,乡曲名流诵才德。 尔来契阔四十年,停鸾峙鹄欣相传。我方却归不自得,但觉和气如春天。 往日朝门炙可热,今朝吏爨几无烟。追呼辈伍殆千指,一旦束手蚕如眠。 父老相传语且泣,岌岌流离遽安集。省事以来无此君,豫恐他时莫能及。 尺纸胡为来北阙,乐境危城俄见敚。覆盆虽光亦暂尔,所惜时间未能雪。 稍传远近或叹喜,叹者吾民喜者吏。吏至酌酒更相贺,毕竟卷舒须在我。 父老沾襟嗟薄福,此理冥冥定谁坐。异时得君逾所闻,杳杳健鹘盘霜旻。 信矣此地不可久,空使遗爱传邦人。邦人姑止听我语,逍遥阁去天尺五。 长身仙翁昔游戏,日日烟云泛樽俎。仙翁久已朝紫皇,功行不泯钟诸郎。 扶疏密荫被所至,遂令此阁如甘棠。我昔西畿数来往,日脚阑干犹可想。 尘埃满袂阻登临,白发心期负真赏。六月炎炎汗如洗,江南雨多拍堤水。 旗开鼓响船欲发,超然爽意因君起。骅骝一跌愈莫止,大鹏会展沧溟翅。 何妨阁下敞高门,更看阴功动闾里。
cháng shēn shǎo rán duō   zài ér shí huò xiāng shí mǎn cháo shàn lèi tuī lǎo chéng xiāng   míng liú sòng cái    
ěr lái kuò shí nián   tíng luán zhì xīn xiāng chuán fāng què guī dàn   jué chūn tiān    
wǎng cháo mén zhì   jīn zhāo cuàn yān zhuī bèi dài qiān zhǐ   dàn shù shǒu cán mián    
lǎo xiāng chuán qiě   liú ān shěng shì lái jūn   kǒng shí néng    
chǐ zhǐ wéi lái běi què   jìng wēi chéng é jiàn duó pén suī guāng zàn ěr suǒ   shí jiān wèi néng xuě    
shāo chuán yuǎn jìn huò tàn   tàn zhě mín zhě zhì zhuó jiǔ gēng xiāng   jìng juǎn shū zài    
lǎo zhān jīn jiē báo   míng míng dìng shuí zuò shí de jūn suǒ wén yǎo   yǎo jiàn pán shuāng mín    
xìn jiǔ   kōng shǐ 使 ài chuán bāng rén bāng rén zhǐ tīng xiāo   yáo tiān chǐ    
cháng shēn xiān wēng yóu   yān yún fàn zūn xiān wēng jiǔ cháo huáng gōng   xíng mǐn zhōng zhū láng    
shū yīn bèi suǒ zhì   suì lìng gān táng 西 shù lái wǎng   jiǎo lán gān yóu xiǎng    
chén āi mǎn mèi dēng lín   bái xīn zhēn shǎng liù yuè yán yán hàn jiāng   nán duō pāi shuǐ    
kāi xiǎng chuán   chāo rán shuǎng yīn jūn huá liú diē zhǐ   péng huì zhǎn cāng míng chì    
fáng xià chǎng gāo mén   gèng kàn yīn gōng dòng