七夕有赋

宋代 魏了翁
经星不动随天旋,枉被嘲谑千余年。 无情文象岂此较,独嗟陋羽轻相沿。 我尝作诗觗排之,尚有遗恨污陈编。 人於万物为至灵,聪明照彻天地先。 其如形气之所囿,则以学问开蒙颛。 不知谁为乞巧者,乃谓天孙执其权。 天孙能襄不能报,世閒之拙无加焉。 痴儿騃女竞针缕,高楼大第迷管弦。 汉魏以来用一律,无人出语扶其颠。 其间假拙济巧者,又欲托此文奸言。 敢因良会追往事,更发此义声余冤。
jīng xīng dòng suí tiān xuán   wǎng bèi cháo xuè qiān nián  
qíng wén xiàng jiào   jiē lòu qīng xiāng yán 沿  
cháng zuò shī zhì pái zhī   shàng yǒu hèn chén biān  
rén wàn wèi zhì líng   cōng ming zhào chè tiān xiān  
xíng zhī suǒ yòu   xué wèn kāi méng zhuān  
zhī shuí wèi qiǎo zhě   nǎi wèi tiān sūn zhí quán  
tiān sūn néng xiāng néng bào   shì xián zhī zhuō jiā yān  
chī ér ái jìng zhēn   gāo lóu guǎn xián  
hàn wèi lái yòng   rén chū diān  
jiān jiǎ zhuō qiǎo zhě   yòu tuō wén jiān yán  
gǎn yīn liáng huì zhuī wǎng shì   gèng shēng yuān