七夕篇

唐代 王翰
七夕家家望河鼓,乌鹊翩翩彩鸾举。玉宇无声河汉流,风递吹歌喧万户。 我自少小攻文章,天孙为乞云锦裳。五色炫烂秋霞光,对客落笔声锵锵。 刻楮三年费心曲,画蛇岂容添一足。人生所贵在真醇,以巧衒人犹衒玉。 劝君乞巧莫乞深,巧深入骨淫人心。人心淫慝不可涤,柳州商监犹昨今。 我为多技足忧患,宁复此夕杂童丱。闭门却扫省前非,遥礼舂陵香一瓣。
jiā jiā wàng   què piān piān cǎi luán shēng hàn liú   fēng chuī xuān wàn
shào xiǎo gōng wén zhāng   tiān sūn wèi yún jǐn shang xuàn làn qiū xiá guāng   duì luò shēng qiāng qiāng
chǔ sān nián fèi xīn   huà shé róng tiān rén shēng suǒ guì zài zhēn chún   qiǎo xuàn rén yóu xuàn
quàn jūn qiǎo shēn   qiǎo shēn yín rén xīn rén xīn yín   liǔ zhōu shāng jiān yóu zuó jīn
wèi duō yōu huàn   níng tóng guàn mén què sǎo shěng qián fēi   yáo chōng líng xiāng bàn