七星岩磨厓题名歌

清代 屈大均
七星化作七芙蓉,斗柄乃是玉屏峰。中有夹天千尺峡,天开一罅烟重重。 振策飞厓同我友,摩挲怪石云濡手。心怜绝壁势争雄,欲得蛟螭字如斗。 君也今之顾八分,石经瘦劲汝其伦。墨气淋漓山鬼泣,无端破我苍苔痕。 白石肌肤如玉雪,磨砻欲出巨灵血,数声斧外何清越。 石工一字一螺金,丁丁日夕愁穿穴。石火射人光不寒,为君留得冰雪肝。 姓名他日谁不朽,置身且学此峰峦。
xīng huà zuò róng   dǒu bǐng nǎi shì píng fēng zhōng yǒu jiā tiān qiān chǐ xiá   tiān kāi xià yān chóng chóng
zhèn fēi tóng yǒu   guài shí yún shǒu xīn lián jué shì zhēng xióng   de jiāo chī dòu
jūn jīn zhī fēn   shí jīng shòu jìng lún lín shān guǐ   duān cāng tái hén
bái shí xuě   lóng chū líng xuè   shù shēng wài qīng yuè
shí gōng luó jīn   dīng dīng chóu chuān 穿 xué shí huǒ shè rén guāng hán   wèi jūn liú bīng xuě gān
xìng míng shuí xiǔ   zhì shēn qiě xué fēng luán