七夕二首

唐代 刘禹锡
河鼓灵旗动,嫦娥破镜斜。满空天是幕,徐转斗为车。 机罢犹安石,桥成不碍槎。谁知观津女,竟夕望云涯。 天衢启云帐,神驭上星桥。初喜渡河汉,频惊转斗杓。 馀霞张锦幛,轻电闪红绡。非是人间世,还悲后会遥。
líng dòng   cháng é jìng xié mǎn kōng tiān shì   zhuǎn dòu wèi chē
yóu ān shí   qiáo chéng ài chá shéi zhī guān jīn   jìng wàng yún
tiān yún zhàng   shén shàng xīng qiáo chū hàn   pín jīng zhuǎn dòu sháo
xiá zhāng jǐn zhàng   qīng diàn shǎn hóng xiāo fēi shì rén jiān shì   hái bēi hòu huì yáo