岐下闻杜鹃

唐代 吴融
化去蛮乡北,飞来渭水西。为多亡国恨,不忍故山啼。 怨已惊秦凤,灵应识汉鸡。数声烟漠漠,馀思草萋萋。 楼迥波无际,林昏日又低。如何不肠断,家近五云溪。
huà mán xiāng běi   fēi lái wèi shuǐ 西 wèi duō wáng guó hèn   rěn shān
yuàn jīng qín fèng   líng yìng shí hàn shù shēng yān   cǎo
lóu jiǒng   lín hūn yòu cháng duàn   jiā jìn yún