栖贤别墅

明代 王世贞
一啖栖贤笋,能令齿舌芬。箨龙留付雨,梢凤尽干云。 念欲同清隐,谁能无此君。长镵白木柄,自与鹿麛群。
dàn xián sǔn   néng lìng chǐ 齿 shé fēn tuò lóng liú shāo   fèng jǐn gān yún    
niàn tóng qīng yǐn   shuí néng jūn cháng chán bái bǐng   鹿 qún