七夕

宋代 洪咨夔
好个牵牛织女天,凄其独夜不成眠。 柳家细婢何能问,太尉粗人祗自怜。 比翼难磨终古恨,妩眉未了宿生缘。 新凉如水谁消得,平等天公也解偏。
hǎo qiān niú zhī tiān   chéng mián  
liǔ jiā néng wèn   tài wèi rén zhī lián  
nán zhōng hèn   méi wèi liǎo 宿 shēng yuán  
xīn liáng shuǐ shuí xiāo de   píng děng tiān gōng jiě piān