乞醯

宋代 谢枋得
平生忍酸寒,鼻吸醋三斗。 先民耻乞字,乞醯良可丑。 卖鸡买鱼烹,鸡鱼谁舍取。 将为水晶脍,聊悦苦吟口。 主人曰无醯,调和只宜酒。 一夜严霜寒,池冰坚可扣。 谁知酒不冰,流澌鱼可走。 旁观粲然笑,易牙知此否。 始知五味和,咸酸必相有。 提壶我有示,君瓮肯发瓿。 宿诺惠未来,望梅渴已久。 似闻君酿醯,巧心出杨柳。 杨柳属他人,肠断香山叟。 举瓢酌醯时,又忆玉纤手。 一顾一心酸,泪珠满翠袖。 此亦人至情,何不告朋友。 古人有乞浆,得酒意愈厚。 又恐酒俱来,太岁正在酉。
píng shēng rěn suān hán   sān dòu  
xiān mín chǐ   liáng chǒu  
mài mǎi pēng   shuí shě  
jiāng wèi shuǐ jīng kuài   liáo yuè yín kǒu  
zhǔ rén yuē   tiáo zhǐ jiǔ  
yán shuāng hán   chí bīng jiān kòu  
shéi zhī jiǔ bīng   liú zǒu  
páng guān càn rán xiào   zhī fǒu  
shǐ zhī wèi   xián suān xiāng yǒu  
yǒu shì   jūn wèng kěn  
宿 nuò huì wèi lái   wàng méi jiǔ  
shì wén jūn niàng   qiǎo xīn chū yáng liǔ  
yáng liǔ shǔ rén   cháng duàn xiāng shān sǒu  
piáo zhuó shí   yòu qiàn shǒu  
xīn suān   lèi zhū mǎn cuì xiù  
rén zhì qíng   gào péng you  
rén yǒu jiāng   jiǔ hòu  
yòu kǒng jiǔ lái   tài suì zhèng zài yǒu