七夕

唐代 沈佺期
秋近雁行稀,天高鹊夜飞。妆成应懒织,今夕渡河归。 月皎宜穿线,风轻得曝衣。来时不可觉,神验有光辉。
qiū jìn yàn háng   tiān gāo què fēi zhuāng chéng yīng lǎn zhī   jīn guī
yuè jiǎo chuān 穿 xiàn 线   fēng qīng lái shí jué   shén yàn yǒu guāng huī