七夕

宋代 王禹偁
去年七月七,直庐闲独坐。 西日下紫微,东窗晖青琐。 露柳蜩忽鸣,风帘燕频过。 寂寂红药階,槿花开一朵。 时清无诏诰,性澹忘物我。 兀然何所营,横枕通中卧。 梦入无何乡,蛱蝶甚幺麽。 孰谓处深严,自得放匍惰。 中官传宣旨,御诗令属和。 惊起俨衣冠,拜舞苍苔破。 逸翰龙蛇走,雅调金石播。 洋洋百世音,乃赓强牵课。 暮随丞相出,自谓天上堕。 归来备乞巧,酒肴间瓜果。 海物杂时味,罗列繁且夥。 家人乐熙熙,儿戏舞娑娑。 宠辱方若惊,倚伏忽成祸。 九月谪商於,羁縻复穷饿。 凤仪困鸱吓,骥足翻鱉跛。 山城已僻陋,旅舍甚丛脞。 夏旱麦禾死,春霜花木挫。 吾亲极衰耄,吾命何轗轲。 稚子啼我前,孺人病我左。 玄发半凋落,紫绶空垂拖。 客计鱼脱泉,年光蚁旋磨。 昨夜枕簟凉,西郊忽流火。 河汉势清浅,牛女姿婀娜。 商土本硗瘠,商民久劳瘅。 霜旱固不支,水潦复无柰。 居人且艰食,行商不通货。 郡小数千家,今夕唯愁呵。 吾儿索来禽,倾市得一颗。 举家成大笑,愁眉略舒軃。 自念一岁间,荣辱两偏颇。 赖大道依据,故得心安妥。 穷乎止旅人,达也登王佐。 匏瓜从系滞,糠粃任扬簸。 批凤不足言,失马聊自贺。 委顺信吾生,无可无不可。
nián yuè   zhí xián zuò
西 xià wēi   dōng chuāng huī qīng suǒ
liǔ tiáo míng   fēng lián yàn pín guò
hóng yào jiē   jǐn 槿 huā kāi duǒ
shí qīng zhào gào   xìng dàn wàng
rán suǒ yíng   héng zhěn tōng zhōng
mèng xiāng   jiá dié shén yāo
shú wèi chù shēn yán   fàng duò
zhōng guān chuán xuān zhǐ   shī lìng zhǔ
jīng yǎn guān   bài cāng tái
hàn lóng shé zǒu   diào jīn shí
yáng yáng bǎi shì yīn   nǎi gēng qiáng qiān
suí chéng xiàng chū   wèi tiān shàng duò
guī lái bèi qiǎo   jiǔ yáo jiān guā guǒ
hǎi shí wèi   luó liè fán qiě huǒ
jiā rén   ér suō suō
chǒng fāng ruò jīng   chéng huò
jiǔ yuè zhé shāng   qióng è 饿
fèng kùn chī xià   fān biē
shān chéng lòu   shè shén cóng cuǒ
xià hàn mài   chūn shuāng huā cuò
qīn shuāi mào   mìng kǎn
zhì qián   rén bìng zuǒ
xuán bàn diāo luò   shòu kōng chuí tuō
tuō quán   nián guāng xuán
zuó zhěn diàn liáng   西 jiāo liú huǒ
hàn shì qīng qiǎn   niú 姿 ē nuó
shāng běn qiāo   shāng mín jiǔ láo dān
shuāng hàn zhī   shuǐ lǎo nài
rén qiě jiān shí   háng shāng tōng huò
jùn xiǎo shù qiān jiā   jīn wéi chóu
ér suǒ lái qín   qīng shì
jiā chéng xiào   chóu méi lüè shū duǒ
niàn suì jiān   róng liǎng piān
lài dào   xīn ān tuǒ
qióng zhǐ rén   dēng wáng zuǒ
páo guā cóng zhì   kāng rèn yáng
fèng yán   shī liáo
wěi shùn xìn shēng