七夕

唐代 曹松
牛女相期七夕秋,相逢俱喜鹊横流。彤云缥缈回金辂, 明月婵娟挂玉钩。燕羽几曾添别恨,花容终不更含羞。 更残便是分襟处,晓箭东来射翠楼。
niú xiāng qiū   xiāng féng què héng liú tóng yún piāo miǎo huí jīn  
míng yuè chán juān guà gōu yàn zēng tiān bié hèn   huā róng zhōng gēng hán xiū
gèng cán biàn 便 shì fēn jīn chù   xiǎo jiàn dōng lái shè cuì lóu