妻为儿买龟种于瓦盆今携至护国寺放生戏题一首

明代 李达
兰若放尔去,瓦盆曾久留。归池仍缩壳,顾我肯回头? 莲净巢堪寄,饭香僧为投。小男犹不舍,欲捉更无由。
lán fàng ěr   pén céng jiǔ liú guī chí réng suō   kěn huí tóu    
lián jìng cháo kān   fàn xiāng sēng wèi tóu xiǎo nán yóu shě   zhuō gèng yóu