起晚自嘲

宋代 陆游
辛苦一生何所获,老向东阡与南陌。 头眩眼暗牙齿疏,能作人间几时客?尔来偷惰更可笑,卧听场中打新麦。 老鸡失旦也似侬,引颈一呼窗已白。
xīn shēng suǒ huò   lǎo xiàng dōng qiān nán  
tóu xuàn yǎn àn chǐ 齿 shū   néng zuò rén jiān shí   ěr lái tōu duò gèng xiào   tīng chǎng zhōng xīn mài  
lǎo shī dàn nóng   yǐn jǐng chuāng bái