秋竹

宋代 晁补之
秋风多烦冤,竹是岁寒物。 朝寒阶玲珑,暮寒阶恤勿。 翻然下一叶,未觉瘦崷崒。 岂无陈根旁,寂莫众头屈。 何时雷填填,看尔射地出。
qiū fēng duō fán yuān   zhú shì suì hán
cháo hán jiē líng lóng   hán jiē
fān rán xià   wèi jué shòu qiú
chén gēn páng   zhòng tóu
shí léi tián tián   kàn ěr shè chū