求仲抑招游山归途遇雨

宋代 楼钥
竹舆绕湖滨,宿露尚厌浥。 径到玉岑下,坐久客始集。 起穿灵石山,万松介而立。 梅天气清润,空翠行可挹。 古藤几百年,枝蔓两山及。 见说春暮时,花紫光熠熠。 直疑老潜虬,初起夜来蛰。 俯翫岁寒泉,齿冷不敢吸。 相将上龙泓,尘鞅谢羁馽。 洞有灵兽居,临深心岌岌。 鱼游明镜中,巨浪无三级。 寒苔载水去,万顷润原隰。 濛濛山雨来,归仆鸟飞急。 野兴殊未已,日昃不暇给。 冲泥上湖船,雨阵遽奔袭。 飘风将急点,回旋惊四人。 中流益荡兀,短蓬不当笠。 停篙亦久之,怒势不少戢。 我徒方啸歌,弗为改豪习。 但耻瓶罍罄,莫问衣裳湿。
zhú rào bīn   宿 shàng  
jìng dào cén xià   zuò jiǔ shǐ  
chuān 穿 líng shí shān   wàn sōng jiè ér  
méi tiān qīng rùn   kōng cuì xíng  
téng bǎi nián   zhī wàn liǎng shān  
jiàn shuō chūn shí   huā guāng  
zhí lǎo qián qiú   chū lái zhé  
wán suì hán quán   chǐ 齿 lěng gǎn  
xiāng jiāng shàng lóng hóng   chén yāng xiè zhí  
dòng yǒu líng shòu   lín shēn xīn  
yóu míng jìng zhōng   làng sān  
hán tái zài shuǐ   wàn qǐng rùn yuán  
méng méng shān lái   guī niǎo fēi  
xīng shū wèi   xiá gěi  
chōng shàng chuán   zhèn bēn  
piāo fēng jiāng diǎn   huí xuán jīng rén  
zhōng liú dàng   duǎn péng dàng  
tíng gāo jiǔ zhī   shì shǎo  
fāng xiào   wèi gǎi háo  
dàn chǐ píng léi qìng   wèn shang shī 湿