秋中寄崔道士

唐代 姚合
贫居雀喧噪,况乃静巷陌。夜眠睡不成,空庭闻露滴。 旁有一杯酒,欢然如对客。月光久逾明,照得笔墨白。 平生志舒豁,难可似兹夕。四肢得自便,虽劳不为役。 故人山中住,善治活身策。五谷口不尝,比僧更闲寂。 我今暂得安,自谓脱幽戚。君身长逍遥,日月争老得。
pín què xuān zào   kuàng nǎi jìng xiàng mián shuì chéng   kōng tíng wén
páng yǒu bēi jiǔ   huān rán duì yuè guāng jiǔ míng   zhào bái
píng shēng zhì shū huō   nán shì zhī biàn 便   suī láo wéi
rén shān zhōng zhù   shàn zhì huó shēn kǒu cháng   sēng gèng xián
jīn zàn ān   wèi tuō yōu jūn shēn cháng xiāo yáo   yuè zhēng lǎo