秋枝如残人

宋代 王安石
秋枝如残人,颜色先憔悴。 微寒吹已空,性命一何脆。 宁当记畴昔,葩叶相妩媚。 岁行谁使然,好杀岂天意。
qiū zhī cán rén   yán xiān qiáo cuì  
wēi hán chuī kōng   xìng mìng cuì  
níng dāng chóu   xiāng mèi  
suì xíng shuí shǐ 使 rán   hǎo shā tiān