秋早

宋代 王安石
暮寻蔡墩西,独觉秋尚早。 山路葩卉繁,野田风日好。 禅林乌未泊,经屋尘初扫。 蛮藤五花簟,复足休吾老。
xún cài dūn 西   jué qiū shàng zǎo
shān huì fán   tián fēng hǎo
chán lín wèi   jīng chén chū sǎo
mán téng huā diàn   xiū lǎo