秋雨吟

明代 康海
十日一晴晴复阴,斜风细雨何浸淫。山根泥滑寸薪苦,水面苔生平地深。 神怒天摧或如此,已看百谷半将死。饥寒盗贼著处生,诛斩翻忧乱兵起。 徵求无度民自难,诸公徒尔叹微官。豺狼当道捕不得,三公列卿何足观。 忽忆成化甲辰岁,公私充国纲维系。皇帝临轩发禁钱,细民尚作沟壑毙。 况复艰难至此时,九重深严那得知。台谏徒陈利害策,闾阎不见宁息期。 斗粟尺布命所直,吏促官输转相逼。甘肃纵横土鲁番,商洛纷纭织染给。 中丞受诏不敢来,此地生灵一何极。呜呼斯民天所生,州县相看何太轻。 祖宗宏业振千古,陛下神武复英明。一朝收取坏事者,会见尔曹双眼清。
shí qíng qíng yīn   xié fēng jìn yín shān gēn huá cùn xīn shuǐ   miàn tái shēng píng shēn    
shén tiān cuī huò   kàn bǎi bàn jiāng hán dào zéi zhù chù shēng zhū   zhǎn fān yōu luàn bīng    
zhēng qiú mín nán   zhū gōng ěr tàn wēi guān chái láng dāng dào sān   gōng liè qīng guān    
chéng huà jiǎ chén suì   gōng chōng guó gāng wéi huáng lín xuān jìn qián   mín shàng zuò gōu    
kuàng jiān nán zhì shí   jiǔ zhòng shēn yán de zhī tái jiàn chén hài   yán jiàn níng    
dǒu chǐ mìng suǒ zhí   guān shū zhuǎn xiāng gān zòng héng fān shāng   luò fēn yún zhī rǎn gěi    
zhōng chéng shòu zhào gǎn lái   shēng líng mín tiān suǒ shēng zhōu   xiàn xiāng kàn tài qīng    
zōng hóng zhèn qiān   xià shén yīng míng zhāo shōu huài shì zhě huì   jiàn ěr cáo shuāng yǎn qīng