秋雨叹 其四

明代 康海
此雨初晴人亦狂,为能洗却烦蒸凉。那知狼藉遂如此,积阴郁郁行坐妨。 儿童阶下戏舟楫,风动樯帆行猎猎。不知何日坠莲房,乱向波心逐莲叶。
chū qíng rén kuáng   wèi néng què fán zhēng liáng zhī láng suì   yīn xíng zuò fáng    
ér tóng jiē xià zhōu   fēng dòng qiáng fān xíng liè liè zhī zhuì lián fáng luàn   xiàng xīn zhú lián