秋雨叹

宋代 游九言
戊午七月阴气寒,重云低湿天漫漫。 高檐流泻下檐溢,旅人愁绝居人冤。 市井滂沱岂足计,老农涕泣犹辛酸。 两年巨川舟楫乱,田莱风过生微澜。 会稽涌溢鉴湖水,黄岩移徙陶家山。 积骸荒沟如敝屣,余生骨立皮肤乾。 秋来黄云蔽满野,瘦妻弱稚期朝餐。 谁知造化不可料,恩加鱼鳖嬉禾田。 日光弗睹动逾月,瓦鸣昼夜愁珊珊。 安得长梯扫氛翳,云汉万里清光还。 腐儒抚事泥灾变,频搔白首空{上髟下满}{上髟下满}。
yuè yīn hán   zhòng yún shī 湿 tiān màn màn  
gāo yán liú xiè xià yán   rén chóu jué rén yuān  
shì jǐng pāng tuó   lǎo nóng yóu xīn suān  
liǎng nián chuān zhōu luàn   tián lái fēng guò shēng wēi lán  
kuài yǒng jiàn shuǐ   huáng yán táo jiā shān  
hái huāng gōu   shēng qián  
qiū lái huáng yún mǎn   shòu ruò zhì cháo cān  
shéi zhī zào huà liào   ēn jiā biē tián  
guāng dòng yuè   míng zhòu chóu shān shān  
ān zhǎng sǎo fēn   yún hàn wàn qīng guāng hái  
shì zāi biàn   pín sāo bái shǒu kōng   { shàng biāo xià mǎn   }   { shàng biāo xià mǎn   }