秋云

明代 释超雪
出没难留迹,去来不自任。繁生疑有蒂,随处见无心。 石坞封寒翠,松门落片阴。金风吹正急,飞逐九皋禽。
chū nán liú   lái rèn fán shēng yǒu suí   chù jiàn xīn    
shí fēng hán cuì   sōng mén luò piàn yīn jīn fēng chuī zhèng fēi   zhú jiǔ gāo qín