秋云

宋代 欧阳澈
数片悠扬出远山,拟为霖雨霈尘寰。未乘风雨吹嘘便,蓦被曦轮照烁还。 心在苍生常欲起,踪归深岫暂投閒。油然一作施膏泽,始趁岚烟入帝关。
shù piàn yōu yáng chū yuǎn shān   wèi lín pèi chén huán wèi chéng fēng chuī biàn 便   bèi lún zhào shuò hái    
xīn zài cāng shēng cháng   zōng guī shēn xiù zàn tóu xián yóu rán zuò shī gào shǐ   chèn lán yān guān