秋雨连日

宋代 周紫芝
老鬓风吹急,愁云带雨飞。白添平岸水,红掩傍幽扉。 力尽方谋食,天寒未授衣。此身惭社燕,秋晚亦能归。
lǎo bìn fēng chuī   chóu yún dài fēi bái tiān píng àn shuǐ hóng   yǎn bàng yōu fēi    
jìn fāng móu shí   tiān hán wèi shòu shēn cán shè yàn qiū   wǎn néng guī